GRADUATION Ceremony
Nguyễn Phương Anh mặc áo cử nhân

NGUYỄN PHƯƠNG ANH

E-MQI · K64 · NEU

Cô gái năm ấy, hôm nay đã trưởng thành.

THÂN MỜI

CÙNG MÌNH LƯU GIỮ
MỘT NGÀY THẬT ĐẸP

06:00 – 11:00

THỨ BẢY · 22.08.2026

TẠI

TÒA A2

ĐẠI HỌC KINH TẾ QUỐC DÂN

207 Đường Giải Phóng, Bạch Mai, Hà Nội

0373 755 131

Liên hệ với Phương Anh

HƯỚNG DẪN DI CHUYỂN

HOW TO GET THERE

XE MÁY

Có thể vào qua Cổng Phố Vọng hoặc Cổng Trần Đại Nghĩa.
Mình ưu tiên Cổng Phố Vọng nha – đi vào và gửi xe sẽ tiện hơn.

XE CÔNG NGHỆ /
PHƯƠNG TIỆN CÔNG CỘNG

Hôm ấy có thể khá đông, nên nếu được, mình khuyến khích mọi người đi xe công nghệ hoặc phương tiện công cộng cho nhẹ nhàng nha.

Mách nhỏ: Đặt xe đến Cổng Giải Phóng hoặc Cổng Phố Vọng, rồi đi bộ vào Tòa A2 sẽ tiện hơn đó ♡

Ô TÔ

Vào Cổng Giải Phóng → Ra Cổng Phố Vọng.

ĐIỂM ĐẾN

TÒA A2

ĐẠI HỌC KINH TẾ QUỐC DÂN

Bản đồ bên dưới đã đánh dấu cổng vào · khu gửi xe · các điểm mốc để mọi người dễ tìm đường.

SƠ ĐỒ KHUÔN VIÊN NEU
Sơ đồ khuôn viên NEU

MỘT VÀI ĐIỀU NHỎ

A FEW NOTES

01

Đến sớm một chút nha — khu gửi xe có thể kín chỗ khá nhanh, đến sớm để có thêm thời gian gặp nhau nè ♡

XII III VI IX
02

Nhớ xem trước bản đồ để khỏi phải “đi một vòng NEU” tìm Phương Anh nhen

N E S W
03

Mặc thật đẹp · sạc đầy điện thoại · mang theo thật nhiều niềm vui.

Phương Anh đang đợi bạn để chúng ta có thật nhiều tấm ảnh đẹp!

04

Đến nơi mà chưa tìm thấy mình thì cứ gọi 0373755131 nhé! Mình sẽ ra đón ♡

Lưu bút

Một khoảng trời để nhớ

Kỷ niệm
the years we didn't know we would miss this much ♡

Có lẽ rồi sẽ có một ngày, giữa một buổi chiều rất khác của nhiều năm về sau, mình chợt nhớ về những năm tháng này. Không phải bằng một điều gì quá lớn lao, mà có khi chỉ là một vệt nắng nằm nghiêng trên ô cửa, một tiếng chuông quen thuộc vọng từ đâu đó, hay một bản nhạc cũ vô tình đi ngang qua. Và thế là cả một khoảng trời tưởng như đã ngủ yên bỗng thức dậy — dịu dàng, trong veo, như thể thời gian chưa từng đi qua.

Bốn năm ở Đại học Kinh tế Quốc dân được dệt nên từ những điều rất đỗi bình thường. Những buổi sáng vội vã chạy về phía giảng đường. Những buổi chiều tan học, nắng vàng vương lại trên những hàng cây. Những trang giấy chi chít chữ, những tiếng cười rộn rã đến quên cả giờ về, hay những cuộc trò chuyện chẳng đầu chẳng cuối. Có những ngày mệt mỏi đến mức chỉ mong ngày mai đến thật chậm. Có những ngày mông lung, đứng giữa rất nhiều ngã rẽ mà chẳng biết đâu mới là nơi mình thuộc về. Nhưng có lẽ tuổi trẻ vốn là như thế — vừa bước đi, vừa học cách tin vào đôi chân của chính mình. Mình từng nghĩ thanh xuân phải là những tháng ngày thật rực rỡ. Sau này mới hiểu, có những năm tháng đẹp bởi chúng chẳng cần phải rực rỡ. Những năm tháng ấy lấp lánh bởi những lần mình cố gắng, những lúc yếu lòng, những cuộc gặp gỡ đã gieo vào tuổi đôi mươi một chút ngọt ngào mà chẳng hề hay biết.

Kỷ niệm
những ngày ta từng ở đây ♡

Và hôm nay, mình đứng đây, khoác lên mình màu xanh biếc của chiếc áo tốt nghiệp. Bỗng thấy sau chiếc áo ấy không chỉ có một cái tên được xướng lên trong buổi lễ, mà còn có cả một cô gái của những ngày đầu bước qua cánh cổng trường — nhiều bỡ ngỡ, nhiều mộng mơ và nhiều điều chưa biết về thế giới ngoài kia. Có cô gái đã từng hoang mang, từng đổi thay, lặng lẽ lớn lên qua những tháng ngày chẳng ai nhìn thấy. Có những ước mơ vẫn còn nằm yên trong ngăn kéo, những dự định chưa kịp thành hình, những lời yêu thương chưa một lần nói ra. Mình không muốn gọi ngày hôm nay là một lời tạm biệt. Bởi có những nơi dù đã rời đi, vẫn sẽ ở lại trong tim mình cả một đời. Có những con đường rồi sẽ dẫn mỗi người về những phía rất xa, nhưng mình tin ký ức vốn có cách riêng để tìm đường trở về. Biết đâu chỉ một buổi chiều Hà Nội có nắng cũng đủ để những năm tháng tưởng đã phủ bụi thời gian lại khẽ rung lên, như một trang sách cũ vừa được ai đó chạm vào.

Thời khắc này, mình nhẹ nhàng khép lại bốn năm thanh xuân. Những trang mới phía trước vẫn còn bỏ ngỏ — những thành phố chưa từng đặt chân đến, những mùa nắng khác đang đợi mình đi qua và những câu chuyện đang đợi mình viết tiếp. Mình mang theo từ nơi này một chút nắng, một chút xanh, một chút tiếc nuối, thật nhiều biết ơn — và một cô gái tuổi đôi mươi đã từng rất vụng về mà can đảm lớn lên.

Khép lại một khoảng trời.
Lưu giữ cả một đời.
Và bước đi, về phía những ngày chưa biết.

Nguyễn Phương Anh, 2026

Album

Những khoảnh khắc

Khoảnh khắc tốt nghiệp
somewhere between then and now.
Khoảnh khắc tốt nghiệp
Khoảnh khắc tốt nghiệp
we were young here.
Khoảnh khắc tốt nghiệp
a day worth remembering.

Lời cảm ơn

Lời cảm ơn

Có những hành trình, dù được bắt đầu bằng đôi chân của một người nhưng chưa bao giờ là hành trình của riêng một người.

Cảm ơn gia đình — những người luôn ở phía sau, âm thầm tin tưởng, chở che và dành cho con một nơi để trở về, để con có thể yên tâm bước đi và trở thành phiên bản của chính mình hôm nay.

Cảm ơn thầy cô — những người đã trao cho em không chỉ tri thức, mà còn những bài học, những chỉ dẫn và những hành trang sẽ còn theo em thật lâu trên những chặng đường phía trước.

Cảm ơn những người bạn, những người đã đến và ở lại trong những năm tháng này — vì những buổi học, những cuộc trò chuyện, những tiếng cười và cả những khoảnh khắc rất đỗi bình thường mà sau này có lẽ sẽ trở thành những điều mình nhớ nhất.

cảm ơn Đại học Kinh tế Quốc dân — vì đã cho em một điểm bắt đầu, một nơi để trưởng thành, và một khoảng trời để sau này, dù đi xa đến đâu, mình vẫn có thể ngoảnh lại và gọi bằng hai chữ: thanh xuân.

Cảm ơn vì đã cùng mình viết nên khoảng trời đẹp đẽ này.

Will you join me?

Xác nhận tham dự

Ngày hôm ấy sẽ trọn vẹn hơn nếu có bạn ở đó. Hãy để lại một vài thông tin để mình chuẩn bị đón bạn thật chu đáo nhé.

Sổ lưu bút